Nhằm đáp ứng yêu cầu của con người về việc phát triển ngành nghề xây dưng hiện nay, các nhà máy xi măng đã ồ ạt mọc lên và cung cấp hàng tấn xi măng hằng năm. Tuy nhiên đằng sau việc cung cấp lượng xi măng đó là những hậu quả khó lương từ quá trình sản xuất xi măng.
Những khu vực xung quanh các xí nghiệp sản xuất xi măng là nơi biểu hiện rõ nhất của sự ô nhiễm nặng nề. Nguồn nước bị đục ngầu, không khí không còn trong lành, đất đai trở nên khô cằn. Tuy nhiên các biện pháp để hạn chế ô nhiễm dường như chưa được triển khai như thông tắc cống để xử thải, lọc bụi…
Nhà
máy xi măng Anh Sơn (Nghệ An) được xây dựng cạnh quốc lộ 7A tại huyện Anh Sơn
đã hoạt động từ hàng chục năm nay với khối lượng xi măng không nhỏ. Việc này
cũng đồng nghĩa với việc những con người nơi đây đã mấy chục năm sống chung với bụi bẩn, rác thải mà
không biết kêu than ai.
Đi
dọc theo quốc lộ 7A, nhìn những gốc cây ven đường bị phủ kín bởi khói bụi được
xả ra từ nhà máy xi măng mà đau lòng, nguồn nước đục lờ đờ nhưng người dân vẫn
phải dùng để ăn uống. Hệ thống xử lý nước thải ở nhà máy có cũng như không, quá
trình hút bể phốt, lưu thông rác liệu
có được tiến hành.
Theo
người dân kể lại thì từ khi có nhà máy xi măng mọc lên thì môi trường sống xuống
cấp rất nhanh, nhiều bệnh lạ cũng từ đó mà phát sinh. Suốt bao nhiêu năm nay
nguyện vọng của người dân vẫn chưa được giải quyết triệt để, chính quyền địa
phương chỉ ậm ừ cho qua chuyện rồi bỏ ngỏ ở đó.
Tình
trạng này cho đến bây giờ vẫn chưa được giải quyết, con người nơi đây đang hàng
ngày hàng giờ sống chung với rác thải,
với khói bụi và với dịch bệnh phát sinh lúc nào không hay biết. Trách nhiệm này
thuộc về ai, ai sẽ là người đứng ra giải quyết những thắc mắc của dân, đến bao
giờ cuộc sống của người dân mới được bình yên sống trong môi trường sạch sẽ?
