“Rừng vàng, biển bạc, đất phì nhiêu” là câu nói ông cha ta truyền lại cho con cháu, như để nhắc nhở thế hệ sau phải biết trân trọng và bảo vệ những tài nguyên thiên nhiên quý giá, đó sẽ là nguồn lực tiềm năng giúp đất nước phát triển. Yêu mến thay khi trải dọc các con đường ven những cánh rừng, màu xanh cứ hút mắt người, men theo những chuyến xe, len lỏi và đọng lại cho người qua đường một cảm giác nhẹ nhàng, lưu luyến. Sau khi mở rộng diện tích trên địa bàn thành phố quản lý một số cánh rừng.
| Rừng Ba Vì |
Những
cánh rừng xanh bạt ngàn đó dường như chỉ còn trong quá khứ, trong những tiềm thức
của người dân. Nạn chặt phá rừng, khai thác rừng bừa bãi hay những cánh rừng bị
lâm tặc chặt phá đe dọa nghiêm trọng đến “tính mạng” của những cánh rừng. Các
cây cổ thụ, cây gỗ quý hiếm bị đốn gục một cách nhanh chóng. Tiếng cưa máy èo
èo nhức cả khu rừng, tiếng cây đổ ào ào như những cơn lốc xoáy. Những lâm tặc
đang ngày đêm ăn trộm rừng, chặt phá một cách tàn bạo.
Chặt
phá rừng gây nên bao hiểm họa, môi trường không còn rừng điều hòa, đe dọa
nghiêm trọng đến cuộc sống con người. Những trận lũ quét, sạt lở đất, sập nhà cửa
của người dân ven những cánh rừng đang diễn ra từng ngày. Cứ mỗi mùa mưa, bão
nước ào ào không còn cây cối để ngăn cản, tràn xuống các tuyến đường làm sập cầu,
cống, hỏng hóc hệ thống thông tắc cống nước,
dẫn đến tình trạng tắc nghẽn, ứ đọng nước, gây khó khăn cho người tham gia giao
thông. Khi hệ thống thong tac, giao
thông bị sụp đổ thì hầu như những nơi này không còn mối liên kết với thế giới
bên ngoài, dân lại mong mỏi đợi chờ các đơn vị chức năng đến sửa chữa, thay lắp
để họ lại có thể trở về cuộc sống bộn bề hàng ngày. Điều ước đó tưởng chừng như
thật bình bị nhưng lại rất đỗi thật trong cuộc sống thường nhật của người dân
nơi vùng đất thường hay bị sạt lở, nơi những cánh rừng xanh chỉ còn lại mảnh đất
đồi bạc phếc.
Những
cái nhìn e ngại của người dân khi thấy cánh rừng xanh ngát giờ chỉ còn lại những
gốc cây, cành cây lỏng chỏng, trơ trọi giữa không gian mênh mông, hun hút. Những
biện pháp răn đe cần phải nghiêm minh, quyết liệt hơn để ngăn chặn nạn ăn trộm rừng,
chặt phá rừng bừa bãi. Hơn hết, người dân cần nỗ lực gây rừng, trồng lại từng gốc
cây để góp gió thành bão, góp một cây thành cánh rừng xanh thẳm. Để màu xanh ấy
kéo dài vô tận, mãi uốn lượn theo dải đất hình chữ S thiêng liêng.

